Sai lầm của chính quyền Trung Quốc, hay ‘Trời muốn kẻ nào diệt vong thì trước tiên làm kẻ đó phát điên’

Chính quyền Trung Quốc thường xuyên hô hào “ổn định quan trọng hơn hết thảy”, nhưng ổn định mà họ nói thực chất là ổn định cho ai? chứ không phải là yên bình thật sự cho người dân.


Thursday January 01, 1970

Vì mục tiêu ổn định quyền lực, chính quyền Trung Quốc liên tiếp gây bất ổn trong dân chúng thông qua hàng loạt cuộc đàn áp suốt hơn 70 năm, từ các cuộc cải cách ruộng đất và chống “các phần tử phản cách mạng” vào những năm 1948-1950, các vụ đấu tố kinh hoàng thời Cách mạng Văn hóa 1966-1976, vụ thảm sát hàng ngàn sinh viên kêu gọi dân chủ ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989… và gần đây là bóp nghẹt các quyền tự trị cuối cùng của người dân Hồng Kông thông qua luật an ninh.


Thursday January 01, 1970

Các cuộc đàn áp liên miên khiến người Trung Quốc vừa bất mãn, vừa khiếp sợ và phục tùng, dẫn đến xã hội Trung Quốc duy trì vẻ ngoài ổn định một cách giả tạo, nhưng thực chất luôn bất ổn từ bên trong.


Thursday January 01, 1970

Ở trong nước, lòng dân bất ổn

Cũng như các dân tộc khác, văn hóa truyền thống của người Trung Hoa đề cao đạo đức và tín ngưỡng Thần Phật. Nhưng sau hàng chục năm trải qua các cuộc vận động của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), tâm hồn người Trung Quốc đã trở nên gần như trống rỗng.

Khi Pháp Luân Công, một môn khí công tu luyện theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn được phổ truyền từ năm 1992, hàng chục triệu người Trung Quốc đã đón nhận một cách nồng nhiệt, không chỉ vì lợi ích sức khỏe của môn tập, mà còn vì các bài giảng đã khơi dậy những giá trị truyền thống và thiện lương. Pháp Luân Công không phải tôn giáo, nhưng cũng đề cập đến tín ngưỡng Thần Phật, niềm tin vào thiện ác hữu báo và việc thăng hoa cảnh giới sinh mệnh thông qua việc tu dưỡng theo Chân – Thiện – Nhẫn.

Cách trình bày Pháp lý tu luyện của Pháp Luân Công rất giản dị, kết hợp với giải thích từ góc độ khoa học hiện đại, nên con người hiện đại có thể dễ dàng tiếp thu. Bên cạnh đó, tác dụng kỳ diệu về sức khỏe và tinh thần của Pháp Luân Công đã khiến số lượng người tập phát triển nhanh chóng, ước tính lên tới 70-100 triệu người tại Trung Quốc vào năm 1999.

Mỗi học viên Pháp Luân Công sống theo Chân – Thiện – Nhẫn, cố gắng làm người tốt trong mọi hoàn cảnh, trong gia đình, công việc và xã hội, từ đó có tác động tích cực đến những người xung quanh. Nhờ vậy, sự cải biến nhân tâm đạo đức tại Trung Quốc vào những năm cuối thế kỷ 20 đã bắt đầu lan tỏa rộng khắp, tâm lý xã hội dần dần đi vào ổn định thực chất.

Nguyên tắc của Pháp Luân Công không cho phép học viên lợi dụng môn tập để tham dự chính trị. Nhiều cuộc điều tra của các bộ, cơ quan và lãnh đạo cao cấp Trung Quốc đều nhận thấy Pháp Luân Công không có điều gì gây quan ngại. Nói như ông Kiều Thạch, Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc đương thời: “Pháp Luân Công đối với đất nước, đối với nhân dân chỉ có trăm điều lợi chứ không có một điều hại”.

Nếu Pháp Luân Công tiếp tục phát triển bình thường tại Trung Quốc thì sức khỏe của người dân được cải thiện, giảm bớt chi phí y tế cho chính phủ. Hơn nữa, ai cũng muốn làm người tốt, sống theo Chân – Thiện – Nhẫn, thì toàn xã hội sẽ thực sự trở nên an định, và chính quyền Trung Quốc được hưởng lợi trực tiếp từ điều đó.

Tuy nhiên, Tổng Bí thư ĐCSTQ kiêm Chủ tịch nước Giang Trạch Dân đã phát sinh lòng nỗi sợ hoang tưởng khi thấy số người tập Pháp Luân Công vượt quá số lượng đảng viên (khi đó khoảng 65 triệu người). Vì vậy, Giang Trạch Dân đã ra lệnh đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20/7/1999, sẵn sàng vứt bỏ những lợi ích cho chính phủ và nhân dân, cũng như cơ hội đắc được lòng dân và gây dựng một xã hội ổn định thật sự. Giang tuyên bố sẽ tiêu diệt Pháp Luân Công trong 3 tháng. Quả thực với sức mạnh khống chế toàn diện và kinh nghiệm đàn áp, ĐCSTQ chỉ cần 3 ngày là có thể tiêu diệt một nhóm người. Nhưng vì đại diện cho lực lượng vô thần nên ĐCSTQ đã không hiểu được sức mạnh của chính tín, chính nghĩa.

Ở ngoài nước, thế giới phản đối

Cuộc bức hại Pháp Luân Công là một trong những cuộc đàn áp tệ hại nhất trong lịch sử nhân loại, cả về quy mô và mức độ tàn ác. Không chỉ nhắm vào người tập tại Trung Quốc, ĐCSTQ còn âm mưu mở rộng cuộc đàn áp ra toàn thế giới.

Báo cáo ngày 7/2/2002 của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cho biết, Trung Quốc đã tìm cách kiềm chế sự phát triển của Pháp Luân Công trên trường quốc tế bằng cách cảnh báo các nước rằng việc chấp nhận môn tập này có thể đe dọa đến mối quan hệ song phương.

Các xã hội bình thường đều coi tự do tín ngưỡng là giá trị cơ bản nhất của con người. Do đó cuộc bức hại của ĐCSTQ nhắm vào Pháp Luân Công ít nhiều đã đánh động đến tâm can của người dân các nước. Hơn nữa trong thể chế chính trị bình thường, mỗi công dân đều có quyền lên tiếng với chính quyền, trực tiếp là các đại biểu của họ trong hệ thống chính trị. Do vậy tiếng nói phản đối cuộc bức hại của cộng đồng học viên khắp thế giới đã ngày càng tác động đến các tầng lớp nhân dân và chính quyền các quốc gia.

Động thái quốc tế gây chú ý gần đây là vào ngày 01/03/2020, một tòa án độc lập ở Luân Đôn, Anh Quốc, đã đưa ra phán quyết kết luận chính quyền Trung Quốc phạm tội ác chống lại loài người với việc mổ cướp nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công. Đây là căn cứ quan trọng để thế giới hiểu rõ bản chất của ĐCSTQ trong các mối quan hệ với Trung Quốc.

Gần đây nhất, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã đưa ra thông cáo yêu cầu ĐCSTQ chấm dứt cuộc đàn áp kéo dài 21 năm đối với Pháp Luân Công. Như vậy, chính phủ Mỹ đã chính thức đưa cuộc đàn áp Pháp Luân Công vào danh sách các vấn đề cần chống lại ĐCSTQ, bên cạnh nhiều vấn đề khác như Biển Đông, Hồng Kông, nhân quyền cho người Duy Ngô Nhĩ và trách nhiệm trong đại dịch viêm phổi COVID-19.

Sợ sự thật, thập tử nhất sinh

Gây ra hàng loạt tội ác trong suốt hơn 70 năm cầm quyền, ĐCSTQ có nỗi sợ thường trực về việc người dân biết sự thật, vì vậy nó vận dụng toàn bộ hệ thống quyền lực để tuyên truyền, bóp méo thông tin và kiểm duyệt bất kỳ chủ đề nào nó xếp vào loại “nhạy cảm”. Nhưng giờ đây, nỗi sợ này đã trở thành hiện thực.

Các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc và trên thế giới 21 năm qua đã kiên trì nói với công chúng về sự thật đằng sau cuộc đàn áp. Kết quả là cho dù chính quyền Trung Quốc đã sử dụng tất cả sức mạnh tuyên truyền và sức ép về kinh tế, chính trị, ngoại giao và các thủ đoạn để vu khống Pháp Luân Công, nhưng công chúng và chính phủ các quốc gia toàn thế giới đã hiểu rõ sự ôn hòa, thiện lương của Pháp Luân Công, đồng thời cũng hiểu rõ được bản chất tàn ác của chính quyền ĐCSTQ.

Đại dịch viêm phổi Vũ Hán cũng đã phơi bày bản chất của ĐCSTQ ra toàn thế giới. “Thật bi thương khi phải cần đến một trận đại dịch toàn cầu như vậy mới phơi bày được bản chất của chính quyền Trung Quốc. Đảng Cộng sản Trung Quốc là một tổ chức tội phạm không hề tôn trọng bất kỳ ai ngoài chính bản thân nó”, nghị sỹ Úc Bernie Finn bình luận trên Facebook của ông hôm 4/4.

Các diễn biến cho thấy chính quyền Tổng thống Trump đang xây dựng một liên minh quốc tế để chống lại ĐCSTQ và nhận được sự hưởng ứng từ nhiều quốc gia, không chỉ các nước đồng minh, mà còn nhiều nước khác đã nhận ra sự giả dối và lưu manh của ĐCSTQ.

Lúc này ĐCSTQ đang ở trong áp lực tứ bề, có nguy cơ không thể kéo dài quyền lực hơn 70 năm qua của mình, tựa như thời khắc thập tử nhất sinh.

Nhưng cũng chính lúc này, ĐCSTQ đang bộc lộ thái độ hung hăng đúng bản chất, không chỉ trên Biển Đông, mà còn ở biên giới với Ấn Độ, thành phố Hồng Kông, và cả trong những lời phát ngôn đối với chính quyền Trump.

Người Trung Quốc xưa có câu nói rằng: “Trời muốn kẻ nào diệt vong thì trước tiên sẽ làm cho kẻ đó phát điên”. Sự ngông cuồng của bản thân chính quyền ĐCSTQ đã và đang thúc đẩy làn sóng phản kháng trên thế giới. Từ việc che giấu thông tin đại dịch đến bóp nghẹt Hong Kong, gây hấn với hầu hết các nước láng giềng, ĐCSTQ đang tự mình đưa mình vào tuyệt lộ khi trở nên đối địch với toàn thế giới.

Những diễn biến gần đây như đại dịch phát sinh, thiên tai lũ lụt liên tiếp đi kèm với nhiều dị tượng tại Trung Quốc có lẽ cũng là một phần của con đường suy vong mà ĐCSTQ đang trải qua. Đó cũng là lời cảnh tỉnh cho người dân Trung Quốc và toàn thế giới về sự lựa chọn giữa thiện ác, trong cuộc chiến chính tà lớn nhất trong lịch sử nhân loại.
The post Sai lầm của chính quyền Trung Quốc, hay ‘Trời muốn kẻ nào diệt vong thì trước tiên làm kẻ đó phát điên’ appeared first on Đại Kỷ Nguyên.